Chúa Nhật XXXII thường niên  - Năm C
 
 

* CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LATÊRANÔ

1. Tôi Sẽ Xây Dựng Lại

Suy Niệm

Hôm nay chúng ta mừng lễ cung hiến thánh đường Latêranô.

Đây là vương cung thánh đường cổ kính nhất của Hội Thánh, là nhà thờ chính toà của Đức Thánh Cha, giám mục Rôma, là Mẹ của mọi nhà thờ trên thế giới.

Cung hiến thánh đường là dâng cho Chúa một ngôi nhà để dành riêng cho việc phụng tự.

Khi được cung hiến để trở thành nhà của Thiên Chúa, thánh đường cũng trở nên nhà của các tín hữu. Nơi Thiên Chúa hiện diện và thi ân, cũng là nơi con người họp nhau để tôn thờ, cảm tạ.

Dù nguy nga hay nhỏ bé, cổ kính hay hiện đại, mọi nhà thờ đều là nơi Thiên Chúa hẹn gặp con người.

"Hãy phá hủy Đền thờ này đi, nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại." Đức Giêsu không có ý nói đến đền thờ Giêrusalem. Ngài muốn nói đến chính thân thể Ngài, thân thể bị phá hủy và được xây dựng lại, thân thể bị giết chết và được phục sinh.

Đức Giêsu phục sinh trở nên Đền Thờ của Giao Ước mới.

Ai ai cũng được mời gọi bước vào Đền Thờ này.

Chỉ nơi đây, con người mới gặp được Thiên Chúa.

Hội Thánh cũng được ví như một Đền Thờ thiêng liêng, mỗi tín hữu là một viên đá sống động (x. 1Pr 2, 4-8), và Đức Kitô là viên đá góc, là nền (x. 1Cr 3, 11).

Thánh Phaolô không ngần ngại khẳng định "Đền thờ của Thiên Chúa chính là anh em" (1Cr 3,17). Hơn thế nữa, ngài còn nói: "Thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần" (1Cr 6,19)

Như thế cả Hội Thánh và từng Kitô hữu đều là Đền Thờ.

Đền Thờ chủ yếu lại không phải là những toà nhà có thể bị thời gian bào mòn, bị chiến tranh phá hủy.

Đền thờ là những con người sống động.

Đền thờ quan trọng nhất là con người Đức Giêsu phục sinh, một con người đầy tràn sức sống của Thánh Thần.

Mọi Đền thờ đều phải qui về Đền thờ đó.

Không gắn bó với Đấng phục sinh và Thánh Thần của Ngài, chẳng Đền thờ nào là Đền thờ thực sự.

Khi thấy nhà Cha trở thành nơi buôn bán, Đức Giêsu đã nổi giận, vì nhiệt tâm đối với Cha.

Chúng ta thường thiếu một chút giận dữ hồn nhiên như vậy, vì chúng ta yêu quá ít và sợ quá nhiều. Chúng ta dửng dưng với những gì liên hệ đến Thiên Chúa.

Có nhiều nhà thờ, đền thờ cần tu bổ. Nhà thờ đầu tiên là con người tôi.

Xin Đức Giêsu cứ thanh tẩy chúng ta bằng Thánh Thần, cứ tiếp tục lật đổ và trục xuất những gì ô uế.

Ước gì chúng ta cung hiến lại bản thân mình cho Chúa để Hội Thánh thật sự là Đền thờ, nhờ đó cả thế giới cũng trở thành Đền thờ của Chúa.

 Gợi Ý Chia Sẻ

Thân xác là Đền thờ của Thiên Chúa. Chưa bao giờ thân xác được chiều chuộng như bây giờ, và cũng chưa bao giờ thân xác bị coi rẻ như bây giờ. Theo bạn, đâu là những hình thức chiều chuộng thân xác quá đáng và đâu là những hình thức khinh miệt thân xác?

Bạn nghĩ gì về nhà thờ bạn thường đến dự lễ? Theo bạn, thế nào là một ngôi nhà thờ lý tưởng?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa.

Xin ban cho Hội Thánh sự hiệp nhất và yêu thương, để làm chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ.

Xin cho Hội Thánh không ngừng lớn lên như hạt lúa.

Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước, đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.

Ước gì Hội Thánh trở nên men được vùi sâu trong khối bột loài người để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.

Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.

Xin cho Hội Thánh trở nên bàn tiệc của mọi dân nước, nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.

Cuối cùng xin cho chúng con biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời, nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.

Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian, nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.


 

2. Nhà Thờ Trở Nên Cộng Đồng

Hai anh chị kia sắp cưới. Trong khi chuẩn bị hôn nhân, họ xin cha làm lễ cưới tại một cảnh thơ mộng trên núi. Họ ngạc nhiên thấy cha nói không được. Họ phải làm lễ cưới tại nhà thờ xứ của họ. Họ tỏ ra bất mãn. Cha cho biết đó là luật của địa phận nhưng họ thắc mắc làm sao đám cưới của họ mà họ không được làm nơi họ muốn?

Điều anh chị này thắc mắc có liên quan đến lễ chúng ta cử hành hôm nay, Lễ kỷ niệm Dâng Hiến Thánh Đường Lateranô. Thánh đường này từ thế kỷ thứ 12 vẫn được coi là mẹ, là đầu của các nhà thờ. Thánh đường này cũng là nhà thờ chính toà của Đức Giáo Hoàng. Lễ này cũng nhắc nhớ chúng ta nghĩ đến nhà thờ của giáo xứ, cộng đoàn chúng ta.

Nhà thờ tượng trưng cho thân thể mầu nhiệm Chúa Kitô và mỗi Kitô hữu được kêu gọi để xây dựng thân thể mầu nhiệm này. Nhà thờ ví như bào thai cho ra đời những người con cùng một trí một lòng truyền tụng và phục vụ Nước Trời.

Để thực hiện điều đó, mỗi nhà thờ luôn thực hiện việc xây dựng cộng đồng. Như các đường chỉ được dệt với nhau thành tấm vải, mỗi người cũng có một sứ vụ hiệp thông trong trong chiều hướng để sứ vụ chung được kết quả tốt đẹp trong tinh thần Chúa Kitô.

Những người trong giáo xứ hoặc là lạnh nhạt với mọi người và điều đó không xứng với Kitô Giáo; hoặc mọi người tích cực liên hệ đến giáo xứ, kiến tạo một cộng đồng một trí một lòng.

Mỗi lần chúng ta tham dự vào một bí tích nhắc nhớ chúng ta mục đích của bí tích là xây dựng thân thể mầu nhiệm Chúa Kitô, nuôi dưỡng tinh thần cộng đồng, liên kết chặt chẽ với nhau hơn trong sự dấn thân chung đó là hiệp thông và thi hành sứ mệnh. Vì thế bí tích được khuyến khích cử hành tại nhà thờ. Nhà thờ trở nên nơi liên kết, để tinh thần thân thiện được triển nở chứ không phải chỉ là nơi tụ họp của những muốn giữ thái độ xa lạ.

Chúng ta cố gắng làm cho giáo xứ chúng ta nên cơ hội thuận tiện cho tinh thần hợp nhất Chúa Kitô được phát triển. Chúng ta không thể chấp nhận thái độ chia rẽ, không thể đầu hàng trước các phe nhóm.

Giống như cặp anh chị sắp cưới được nói cho biết là họ cử hành bí tích hôn phối của họ nơi nhà thờ của họ. Cùng với những lý do khác, các giáo dân cùng cử hành với họ, dâng họ lên Chúa, cầu nguyện cho họ, và nâng đỡ họ trong suốt cuộc đời.

Để kết thúc, chúng ta đọc lại lời Thánh Phaolô trong bài đọc II: "Anh em không còn là người xa lạ, là khách ngoại bang. Anh em là công dân của các thánh, là phần tử nhà của Chúa."


 

3. SỐNG LỜI CHÚA - Latêranô

Hôm nay chúng ta mừng kính ngày cung hiến đền thờ Latêranô, đền thờ đầu tiên của Giáo hội La mã, được coi như là mẹ của các đền thờ khác. Đền thờ Latêranô là nhà thờ chánh tòa của Đức Giáo Hoàng, với tư cách là Giám mục Rôma. Đền thờ này được hoàng đế Constantinople xây dựng vào năm 320, thời gian Giáo hội vừa thoát khỏi cơn bách hại tàn khốc để bước vào giai đoạn huy hoàng.

Trong tất cả các tôn giáo, đền thờ là nơi thánh thiêng, là nơi thần linh hiện diện với con người để tiếp nhận những sự thờ kính và cho họ thông phần vào các ân huệ và sự sống thần linh.

Chắc hẳn nơi cư ngụ của các thần linh không thuộc trần gian này, nhưng có thể nói, đền thờ đồng hóa với nơi cư ngụ ấy, nhờ đó con người giao tiếp được với thế giới của các thần linh. Chính trong chiều hướng này mà chúng ta tìm thấy những hình ảnh của đền thờ Giêrusalem.

Đền thờ Giêrusalem là dấu chỉ sự hiện diện của Thiên Chúa giữa loài người, nhưng đó mới là một dấu chỉ tạm thời, sẽ được thay thế bằng thân xác Đức Kitô với Giáo hội của Ngài, như là một đền thờ mới và có tính cách vĩnh cửu.

Vào thời các tổ phụ, người Do thái không biết đến đền thờ, cho dù họ vẫn có những nơi thánh để kêu cầu với Đức Giavê như Bêtal, như Sichem, như Sinai…Nhưng rồi sau đó, họ đã dùng một thánh điện lưu động, để Thiên Chúa có thể ngự trị thường xuyên giữa dân chúng đang được Ngài dẫn qua sa mạc. Đó là nhà tạm với hòm bia giao ước.

Sau khi người Do thái đã tiến vào miền đất hứa và lập thành vương quốc, bấy giờ Đavid mới nghĩ đến việc xây dựng đền thờ dâng kính Thiên Chúa. Ước mơ ấy được Salomon thực hiện. Ông đã xây dựng đền thờ Giêrusalem với tất vả vẻ huy hoàng của triều đại ông, và Thiên Chúa đã nhận đền thờ ấy như nơi cư ngụ của Ngài. Vì thế, đền thờ Giêrusalem trở nên trung tâm sinh hoạt chính trị về tôn giáo của người Do thái. Người ta từ khắp nơi hành hương về Giêrusalem vào những dịp lễ lớn để cầu nguyện, kết hiệp và tôn thờ Thiên Chúa.

Năm 587 trước công nguyên, đền thờ Giêrusalem bị vua Nabucodonosor  phá hủy và bắt một số người Do thái phải lưu đày sang Babylon. Sống dưới ách nô lệ với những đau khổ và nặng nhọc, nhưng lòng họ vẫn hướng về đền thờ Giêrusalem. Thế nhưng, bây giờ đền thờ Giêrusalem đã bị đổ vỡ hoang tàn. Vì thế, họ đã tìm thấy một chiều hướng tôn thờ mới, đó là tôn thờ thiêng liêng, tôn thờ trong tâm hồn vì Thiên Chúa ở khắp mọi nơi.

Trong Tân ước, đền thờ chính là thân xác Đức Kitô : Đền thờ ấy bị phá hủy nhưng dã được xây dựng lại trong ba ngày. Đây mới chính là đền thờ vĩnh cửu, không do tay người trần thế làm nên, nhưng do chính Ngôi lời. Đền thờ ấy nói lên sự hiện diện thiết thực của Thiên Chúa ở giữa chúng ta.

Ngoài ra, các Kitô hữu còn ý thức rằng chính họ kết thành đền thờ mới, đền thờ thiêng liêng nơi thân thể Đức Kitô, đó chính là Giáo hội. Giáo hội là đền thờ của Thiên Chúa, thiết lập trên Đức Kitô. Ngài là nền móng, là đầu và là viên đá góc tường.

Còn chúng ta thì sao ? Tâm hồn mỗi người cũng phải là một đền thờ cho Thiên Chúa ngự trị. Khi lãnh nhận bí tích Rửa tội,  vị linh mục đã nói với chúng ta : Hỡi thần ô uế, hãy xéo đi, hãy ra khỏi người này để nhường chỗ cho Thần Linh Thiên Chúa.

Bao lâu sạch tội trọng, bao lâu còn sống trong ân nghĩa Chúa thì linh hồn chúng ta chính là một ngôi đền thờ sống động cho Thiên Chúa. Trái lại, khi phạm tội trọng, chúng ta là những kẻ dám nói với Thiên Chúa như sau : Hỡi Thiên Chúa, xin Ngài hãy ra khỏi tâm hồn tôi để nhường chỗ cho ma quỷ.

Chúng ta hãy gìn giữ tâm hồn mình cho trong sạch, xứng đáng là nơi cho Chúa ngự trị, chứ đừng biến nó thành hang trộm cướp. Chúng ta hãy noi gương bắt chước ông Giakêu đã tiếp đón Chúa tại nhà mình. Chính sự hiện diện của Chúa đã đem lại cho ông niềm vui mừng và hy vọng, để rồi ông đã hoán cải bản thân, làm lại cuộc đời. Hãy sửa đổi những sau lỗi để tâm hồn chúng ta thực sự là một đền thờ được dâng hiến cho Thiên Chúa.

 


 

4. Nhà Thờ

Mỗi vị vua đều có cung điện riêng của mình. Và chính từ cung điện này, ông điều hành mọi công việc của đất nước. Cung điện chính của nhà vua thường được tọa lạc tại thủ đô. Còn Chúa Giêsu, vua của chúng ta thì sao ? Cung điện của Ngài ở tại mỗi thành phố, ở tại mỗi thôn ấp. Cung điện ấy chính là ngôi thánh đường, ngôi nhà thờ của chúng ta. Đồng thời từ những ngôi thánh đường, từ những ngôi nhà thờ ấy, Ngài đã ban phát cho chúng ta biết bao ơn lành.

Thực vậy, biết bao nhiêu trẻ nhỏ đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội, để trở thành những người con của Thiên Chúa. Biết bao nhiêu em thiếu nhi đã được diễm phúc rước lấy Chúa lần đầu và thề quyết trung thành với Chúa mãi mãi. Biết bao nhiêu lần cánh cửa nhà tạm đã mở ra, để nuôi sống linh hồn chúng ta. Biết bao nhiêu lần Chúa Giêsu qua bàn tay của linh mục đã thăm viếng những người đau yếu bệnh tật. Từ ngôi thánh đường này, từ ngôi nhà thờ này và nhất là từ nhà tạm này, Chúa Giêsu đã điều hành mọi công việc đem lại lợi ích cho tâm hồn chúng ta. Chính tại ngôi thánh đường này, hằng ngày Chúa Giêsu đều tái diễn hy lễ thập giá và thay mặt cho nhân loại dâng lên cho Chúa Cha lễ vật đền tội và hòa giải. Đồng thời Ngài luôn mời gọi chúng ta tới tham dự Bàn tiệc Thánh Thể. Thế nhưng, chúng ta có đáp trả lời mời gọi đầy yêu thương ấy hay không ?

Chúng ta không phải chỉ tới nhà thờ vào những ngày lễ buộc như ngày Chúa nhật, nhưng mỗi khi có thể, chúng ta hãy cố gắng đến tìm gặp Chúa tại đây. Vì thế, ngôi thánh đường này, ngôi nhà thờ này không phải chỉ là nhà của Chúa, mà còn là nhà thật của mỗi người chúng ta. Khi được hân hạnh gặp gỡ một nhân vật quan trọng, chẳng hạn một ông Bí thư, một ông Tổng thống hay một ông vua… chúng ta thường phải ăn mặc sạch sẽ. Cũng vậy, khi đến gặp Chúa Giêsu, vua của mọi cõi lòng, chúng ta phải có một tâm hồn trong sạch, một thái độ trang nghiêm xứng đáng. Thái độ trang nghiêm của chúng ta ở trong nhà thờ sẽ biểu lộ niềm tin tưởng và yêu mến của chúng ta đối với Chúa và chắc chắn sẽ làm cho Chúa được hài lòng.

Từ hình ảnh của ngôi nhà thờ này, của ngôi thánh đường này, chúng ta đi tới một kết luận, đó là mỗi người chúng ta đều có bổn phận biến tâm hồn chúng ta trở thành một ngôi nhà thờ, một gian cung thánh cho Chúa ngự trị. Trong ngôi thánh đường, ngôi nhà thờ thiêng liêng ấy, chúng ta hãy thắp lên ngọn nến đức tin,  hãy trang điểm bằng những bông hoa nhân đức, và hãy rung lên những tiếng chuông nhỏ đó là tiếng nói của lương tâm, giúp chúng ta bước đi trên nẻo đường của Chúa. Và hơn thế nữa trái tim của chúng ta chính là chiếc bàn thờ, trên đó, mỗi ngày chúng ta hãy dâng lên cho Chúa của lễ xuất phát từ lòng cuộc đời, đó là những hy sinh chúng ta gặp phải trong cuộc sống hằng ngày.


 

5. Suy Niệm của JKN

Đừng biến đền thờ của Thiên Chúa thành nơi buôn bán

Câu hỏi gợi ý:

1. Tại sao Đức Giêsu lại tỏ ra tức giận đến nỗi dùng tới bạo lực như vậy? Sự kiện đó nói lên điều gì? Những điều gì làm Ngài ghê tởm nhất trên đời?

2. Thiên Chúa, Đức Giêsu, việc phụng vụ hay thờ phượng Ngài có thể bị biến thành đối tượng kinh doanh, buôn bán không?

3. Thân xác, tâm hồn hay bản thân ta cũng là đền thờ của Thiên Chúa. Ta có kính trọng đền thờ nội tâm của ta một cách xứng đáng không? Những hành động nào biểu lộ sự kính trọng hoặc coi thường đền thờ đó?

Suy tư gợi ý:

1. Hai điều Đức Giêsu ghê tởm nhất trên đời

Đức Giêsu đã phản ứng hết sức mạnh mẽ trước cảnh tượng đền thờ bị biến thành nơi buôn bán. Trong Tin Mừng, phản ứng mạnh như thế của Đức Giêsu rất hiếm thấy. Có hai lần Ngài phản ứng rất mạnh, khác hẳn với thái độ hiền lành hòa nhã bình thường của Ngài: lần đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ (x. Ga 2,13-16), và lần Ngài chửi bọn Pharisêu thậm tệ (x. Mt 23,13-36). Điều này cho ta thấy hai điều làm Ngài ghê tởm nhất trên đời:

- một là biến nơi thờ phượng thành nơi buôn bán (x. Ga 2,16), biến việc thờ phượng, lời cầu nguyện, lễ nghi tôn giáo thành hàng hóa mua bán, thành đối tượng kinh doanh để sinh sống…

- hai là đạo đức giả, lợi dụng hay núp bóng đạo đức hoặc tôn giáo để tiến thân, để ngồi lên đầu lên cổ thiên hạ (x. Mt 23,2.6), để bóc lột người nghèo (23,14), để thần thánh hóa những thực tại vốn chẳng phải là thần thánh hầu đem lại lợi nhuận (23,16-22), để làm mọi người lầm tưởng mình đạo đức bằng cách giữ nhiệm nhặt những luật lệ không quan trọng nhưng lại bỏ qua những điều quan trọng nhất của lề luật là tôn trọng “chân lý, công lý và tình thương” (x. 23,23-24), hoặc tìm cách tôn vinh các ngôn sứ thời xưa để che đậy việc bách hại hay bạc đãi những ngôn sứ đồng thời với mình (23,29-36)…

2. “Đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán”

Bài Tin Mừng hôm nay nói về điều ghê tởm thứ nhất của Ngài. Phải công nhận rằng Ngài đã phản ứng hết sức mạnh mẽ khi thấy “trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền”. Cách hành xử của Ngài thật là hung hăng và đáng sợ: Ngài “lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc thì đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ”. Trước sự việc ấy, chắc các tông đồ phải lấy làm lạ vì Ngài làm trái với điều Ngài thường dạy: “Đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa” (Mt 5,39). Tại sao vậy? - Vì Ngài đang phải đối diện với một cảnh tượng mà Ngài cho là hết sức kinh tởm: người ta đã biến đền thờ hay nhà Cha Ngài thành nơi buôn bán, thành một cái chợ.

Trong bài Tin Mừng này, những vật bị đưa ra mua bán chỉ là “chiên, bò, bồ câu” mà Ngài đã phản ứng dữ dội như thế! Không biết Ngài sẽ phản ứng mãnh liệt thế nào khi con người đem chính Thiên Chúa, Cha Ngài, đem chính Ngài, hay chính những lễ nghi thờ phượng Ngài ra làm đối tượng để kinh doanh buôn bán, để mặc cả, trao đổi. Tình trạng tương tự như thế vẫn đang xảy ra nhan nhản trong các tôn giáo. Các thầy cúng mặc cả với tín đồ về số tiền phải trả cho một buổi lễ cúng, không đủ tiền thì thầy không cúng. Hoặc các thầy đưa ra một bảng giá (tarif) cho những buổi lễ tùy theo mức độ trang trọng của chúng, bảng giá đó áp dụng chung cho cả người giầu lẫn người nghèo, v.v… Nhiều thầy cúng coi việc cúng tế như một nghề nghiệp để sinh sống. Lúc ấy thần thánh trở nên một loại phương tiện, một loại hàng hóa phục vụ cho nghề nghiệp của họ.

So sánh với thái độ hiền lành và đầy tính bênh vực của Đức Giêsu trước người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình (x. Ga 8,2-12) với thái độ dữ tợn của Ngài trước cảnh buôn bán trong đền thờ, ta thấy Ngài coi tội sau nặng hơn như thế nào! Và càng nặng hơn biết bao tội buôn thần bán thánh! Trong sách Công Vụ, có thuật lại một trường hợp buôn bán thần thánh như sau: «Ông Simon thấy rằng khi các tông đồ đặt tay cho ai thì Thánh Thần được ban xuống tren người ấy, nên ông đem tiền đến biếu các tông đồ và nói: “Xin cũng ban ban quyền ấy cho tôi, để tôi đặt tay cho ai thì người ấy cũng nhận được Thánh Thần”. Nhưng ông Phêrô đáp : “Tiền bạc của anh hãy tiêu tan luôn với anh cho rồi, vì anh tưởng có thể lấy tiền mà mua được ân huệ của Thiên Chúa!”» (Cv 8,18-21). Quả thật, hiện nay, biết bao kitô hữu đã hành động như Simon, muốn dùng tiền bạc để mua chuộc các ân huệ, sự tha thứ, sự giảm hình phạt của Thiên Chúa, hoặc chức tước trong Giáo Hội cho mình hoặc cho người thân của mình! Họ làm như lòng nhân từ của Thiên Chúa có thể mua chuộc được bằng tiền bạc!

3. Bản thân ta cũng là đền thờ, đừng biến nó thành nơi buôn bán

Thánh Kinh cho biết: đền thờ vật chất ở bên ngoài không quan trọng bằng đền thờ tâm linh ở bên trong ta. Thánh Phaolô nói: “Thiên Chúa, Đấng tạo thành vũ trụ và muôn loài trong đó, không ngự trong những đền thờ do tay con người làm nên” (Cv 17,24). Thánh Têphanô cũng nói tương tự (x. Cv 7,48). Vậy thì Ngài ngự ở đâu? Thánh Phaolô trả lời: “Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? (…) Đền Thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và Đền Thờ ấy chính là anh em” (1Cr 3,16-17; x. 2Cr 6,16b). Ngay cả thân xác của chúng ta cũng là đền thờ của Thiên Chúa: “Anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao?” (1Cr 6,19), thậm chí còn là một phần bản thân của Đức Kitô: “Nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là phần thân thể của Đức Kitô sao?” (1Cr 6,15).

Sự hiện diện của Thiên Chúa trong đền thờ vật chất không được “đậm đặc” như đền thờ tâm linh trong tâm hồn ta. Thế mà khi nó bị trần tục hóa Đức Giêsu đã tỏ ra tức giận như vậy! Vậy thì khi đền thờ tâm linh trong tâm hồn ta bị trần tục hóa, Ngài sẽ tức giận đến thế nào?

Chúng ta trần tục hóa đền thờ trong bản thân ta và người khác khi ta coi thường phẩm giá con người của mình và của người khác. Thiên Chúa đã dựng con người theo hình ảnh của Ngài, giống như Ngài, đồng thời nâng con người lên hàng con cái Ngài. Con người trở nên một cái gì hết sức quí giá trước mặt Thiên Chúa, đến nỗi khi con người phạm tội, Thiên Chúa đã phải hy sinh chính Con Một rất yêu quí của Ngài để cứu con người. Thánh Kinh nói Thiên Chúa quí con người đến mức “luôn ấp ủ, dưỡng dục, giữ gìn, chẳng khác nào con ngươi mắt Ngài” (Đnl 32,10). Thiên Chúa quí con người như vậy, nhưng con người lại coi thường chính bản thân, phẩm giá của mình và người khác, đến nỗi sẵn sàng bán rẻ hoặc xúi giục người khác bán rẻ lương tâm và phẩm giá - thậm chí cho kẻ ác - để chỉ nhận được những lợi ích chóng qua: tiền bạc, hư danh, địa vị, sự an toàn bản thân… Không chỉ những phường gái điếm, những tay nghiện rượu, nghiện ma túy mới coi thường thân xác hay linh hồn mình, mà cả những kitô hữu trí thức, những người được coi là đạo đức cũng sẵn sàng coi thường đền thờ Thiên Chúa nơi bản thân. Chẳng hạn sẵn sàng hy sinh sự trong sáng của lương tâm, hoặc hy sinh sức khỏe, sự an toàn bản thân để đổi lấy một niềm vui nho nhỏ của miếng ăn, của thú vui thể xác, của tiện nghi vật chất… để rồi cuối cùng trở nên một con người tầm thường, hoặc chuốc lấy một căn bệnh, một thương tật hoặc có khi mất mạng…

Chúng ta trần tục hóa tâm hồn ta khi ta nuôi trong tâm trí những quan niệm sai lầm, những tư tưởng kiêu căng, vị kỷ, những ý định độc ác, những tâm tình ghen ghét, vô ơn, v.v… Chính những tư tưởng này xúc phạm và làm ô uế đền thờ của Thiên Chúa trong tâm hồn ta. Vì thế, để tỏ lòng kính trọng đền thờ này, chúng ta hãy mặc lấy những quan niệm đúng đắn, những tâm tình yêu thương, vị tha, xả kỷ… Những tâm tình này chính là những thứ trang hoàng đền thờ nội tâm ta xứng đáng làm nơi Thiên Chúa ngự.

CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, xin cho con biết thật sự kính trọng đền thờ của Cha nơi tâm hồn và thân thể con. Xin đừng để con làm ô uế đền thờ của Cha bằng những tư tưởng xấu, những tâm tình ích kỷ, kiêu căng. Xin giúp con trang hoàng đền thờ của Cha bằng những tư tưởng và hành động tốt đẹp, bằng những nỗ lực sống thuận theo thánh ý Cha. Để Cha cảm thấy hài lòng khi ngự trong tâm hồn con. Amen.

 


 

6. Đền thờ Thiên Chúa - Phêrô Trần Thanh Sơn

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta cùng kỷ niệm việc cung hiến Đền thờ Latêranô. Đây là ngôi đền thờ đầu tiên của Giáo Hội Công giáo được chính quyền hợp pháp La mã công nhận, sau hơn 3 thế kỷ dài cấm cách. Đây cũng là nhà thờ chính toà của Giáo phận Roma, và là nơi đặt ngai toà của Đức Giáo Hoàng.

Nhân dịp này, tôi muốn được chia sẻ cùng quý ông bà anh chị em một vài suy nghĩ về ý nghĩa của đền thờ vật chất trước mắt chúng ta và cả ngôi đền thờ thiêng liêng là mỗi người chúng ta.

1. Đền thờ, nơi Thiên Chúa ngự trị:

Trong thị kiến của mình, ngôn sứ Êdêkiel kể lại: “Uy nghi Chúa tiến vào đền thờ theo lối cửa hướng đông… Ánh vinh quang của Chúa tràn ngập đền thờ… Và người đứng gần bên tôi bảo tôi rằng: “Hỡi con người, đây là nơi đặt bệ ngai Ta, nơi Ta để chân, nơi Ta ngự giữa con cái Israel đến muôn đời”. Điều đó cho thấy Đền thờ trước hết là nơi Thiên Chúa ngự trị, và cũng là nơi con người đến để gặp gỡ Thiên Chúa.

Thế nhưng, qua dòng thời gian, đền thờ đã dần mất đi sự trang nghiêm cần có. Người ta đã lợi dụng đền thờ như là nơi để kiếm tiền, nơi để phô trương sự giàu có. Đó cũng là điều đã xảy ra nơi đền thờ Giêrusalem của người Do thái khi xưa. Thánh Gioan kể lại: “Lễ Vượt Qua của dân Do thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi bạc”. Như thế, Đền thờ bị coi như một nơi để người ta buôn bán, kiếm lời, và dĩ nhiên cũng trở thành nơi con người lừa dối lẫn nhau, và cũng là nơi để người ta khoe khoang sự giàu có của mình. Và cũng chính tại nơi đây, người ta dễ dàng nhân danh việc đạo đức để chứng tỏ sự giàu có của mình, để rồi khinh dể người khác.

Đây cũng là điều chúng ta dễ mắc phải. Chúng ta dâng cúng cho Đền thờ, để rồi đòi cho được ghi tên bảng vàng, gắn nơi trang trọng, hoặc là dâng cúng với điều kiện này nọ, thì thử hỏi, mục đích của việc chúng ta dâng cúng là gì? Phải chăng việc dâng cúng này chỉ là dịp để chúng ta chứng tỏ sự giàu có của mình với mọi người, và cũng là dịp để chúng ta sỉ nhục sự nghèo khó của anh em mình?

Đức Giêsu không chấp nhận điều đó. Ngài muốn trả lại ý nghĩa nguyên thủy của đền thờ. Đền thờ phải là nơi Thiên Chúa ngự trị và là nơi con người đến để gặp gỡ Thiên Chúa. Do đó, trước cảnh “Chướng tai, gai mắt” tại đền thờ Giêrusalem lúc bấy giờ, Đức Giêsu đã “chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây và đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”. Có lẽ đây là một trong những đoạn hiếm hoi, cho thấy sự nóng giận của Đức Giêsu, vị Thầy hiền lành. Điều đó càng cho chúng ta thấy được sự kiên quyết của Đức Giêsu đối với việc lạm dụng Đền thờ. Ngài đã hành động quyết liệt để trả lại cho đền thờ ý nghĩa đích thực của nó, cho dù điều đó có thể làm mất lòng và khơi dậy sự thù ghét của người Do thái. Đức Giêsu đã không nhân nhượng khi phải bảo vệ chân lý. Ngài đã để cho lòng nhiệt thành nhà Chúa thiêu đốt bản thân Ngài. Ngài muốn mọi người hiểu rõ rằng: Đền thờ là nơi con người đến để gặp gỡ Thiên Chúa, như lời Ngài tuyên bố: “Nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện” (Mt 21, 13).

2. Chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa:

Đền thờ là nơi con người đến để gặp gỡ Thiên Chúa, nhưng đền thờ không chỉ được xây dựng bằng gỗ đá, vàng bạc, nhưng chính Đức Giêsu là Đền thờ của Thiên Chúa, vì qua Ngài, chúng ta gặp được một Thiên Chúa làm người đang ở giữa chúng ta, như lời thánh sử Gioan: “Nhưng Người, Người có ý nói về đền thờ là thân thể Người”.

Mặt khác, nhờ ân sủng của bí tích Rửa tội, mỗi người chúng ta cũng trở nên đền thờ của Thiên Chúa như lời thánh Phaolô trong bài đọc hai: “Anh em là toà nhà của Thiên Chúa… Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?... Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy”. Và nếu mỗi người cũng là đền thờ, chúng ta đã làm gì để thân xác chúng ta xứng đáng là đền thờ của Thiên Chúa? Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Corinhthô nhắc nhở chúng ta: “Phàm mọi tội người ta phạm, thì đều ở ngoài thân xác; còn kẻ tà dâm thì có tội phạm đến chính thân xác mình. Anh em không biết sao? Thân mình anh em là Đền thờ của Thánh Thần (ngự) trong anh em” (1 Cr 6, 18-19). Và trong bài đọc hai hôm nay, thánh Phaolô còn nói rõ: “Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy”. Điều này, nhắc nhở mỗi người chúng ta lưu ý hơn về việc lỗi điều răn thứ sáu. Mỗi lần chúng ta lỗi điều răn này là lúc chúng ta trực tiếp xúc phạm đến đền thờ Thiên Chúa nơi thân xác chúng ta, và như thế, có khác gì chúng ta xúc phạm trực tiếp đến Thiên Chúa.

Ngoài ra, để đền thờ của chúng ta thật sự vững chắc, mỗi người chúng ta cần xây dựng đời mình trên nền tảng của chính Đức Kitô, bởi vì, ngoài Đức Kitô, chúng ta không thể có một nền móng vững chắc được, như lời khẳng định của thánh Phaolô trong bài đọc hai “Vì chưng không ai có thể xây dựng một nền tảng khác, ngoài nền tảng đã được xây dựng là Đức Giêsu Kitô”.

Cuối cùng, cũng như từng viên gạch nếu để riêng lẽ không thể làm nên một đền thờ, do đó, để có thể xây dựng Đền thờ của Thiên Chúa ngày càng lớn mạnh và vững chắc, mỗi người chúng ta cần liên kết với nhau bằng tình yêu. Chính tình yêu là thứ xi-măng tốt nhất để gắn kết những viên gạch là từng người chúng ta lại với nhau. Và nếu mỗi người chúng ta đều là một viên gạch để góp phần xây dựng nên ngôi đền thờ của Thiên Chúa, thì chúng ta cũng được mời gọi tôn trọng thân xác của anh chị em mình, nhất là những người nghèo hèn bất hạnh, khốn khổ. Thánh Gioan Kim Khẩu nhắc nhở chúng ta: “Anh em treo những sợi xích vàng để móc đèn, nhưng lại không bằng lòng đi thăm Ngài trong tù, nơi Ngài bị xiềng xích. Một lần nữa, nếu tôi có thể nói thế, thì không phải để ngăn cấm anh em tôn vinh Ngài (ở nhà thờ), nhưng để anh em biết cứu giúp Ngài cùng lúc đó, hay đúng hơn, trước lúc đó nữa… vừa tôn kính Ngài nơi nhà Thiên Chúa, đồng thời cũng đừng có khinh bỉ người anh em mình đang lâm cảnh cùng quẫn: Đền thờ này còn quan trọng hơn đền thờ kia nhiều”.

Chớ gì nhân ngày mừng lễ kỷ niệm ngày cung hiến thánh đường Latêranô, Mẹ của các nhà thờ Công giáo trên toàn thế giới hôm nay, tất cả chúng ta ý thức hơn về bổn phận của chúng ta trong việc xây dựng, và bảo vệ ngôi nhà thờ giáo xứ của chúng ta. Hơn nữa, không chỉ là làm đẹp cho ngôi nhà thờ vật chất này, mỗi người chúng ta cũng luôn ý thức giữ gìn tâm hồn của chúng ta luôn trong sạch để xứng đáng là đền thờ của Thánh Thần. Đồng thời, chúng ta cũng luôn mở rộng vòng tay, sẵn sàng chia sẻ với những anh chị em bất hạnh, để tất cả chúng ta cùng liên kết với nhau trong một tình yêu. Nhờ đó, chúng ta có thể xây dựng một ngôi Đền thờ thật đẹp, ấm cúng tình người, tình Chúa, nơi mà muôn dân có thể đến để ca ngợi Cha chúng ta ở trên trời. Amen.